| 成语 | 天高听卑 |
|---|---|
| 拼音 | tiān gāo tīng bēi |
| 注音 | ㄊ一ㄢ ㄍㄠ ㄊ一ㄥ ㄅㄟ |
| 解释 | 卑:低下。原指上天神明可以洞察人间最卑微的地方。旧时称好的帝王了解民情。 |
| 用法 | 主谓式;作宾语;称好的帝王了解民情。 |
| 感情 | 天高听卑是中性词。 |
| 繁体 | 天高聽卑 |
| 近义词 | 天高听下 |
| 反义词 | |
| 英语 | Heaven is high but listen to the lowliest. |
三国·魏·曹植《责躬》诗:“天高听卑,看肯照微。”
西汉 司马迁《史记 宋微子世家》:“天高听卑。君有君人之言三,荧惑宜有动。”